Thứ Sáu tuần 8 Thường niên năm II - Phải sinh hoa trái việc lành (Mc 11,11-26) Nhiều tác giả Ngày 29/05/2026

 

Thứ Sáu tuần 8 Thường niên năm II - Phải sinh hoa trái việc lành (Mc 11,11-26)

Ca nhập lễ

Chúa đã cứu trợ tôi, đã đưa tôi đến chỗ thênh thang rộng rãi, và đã cứu sống tôi, bởi vì Người thương tôi.

Lời nguyện nhập lễ

Lạy Chúa, xin an bài cho mọi việc ở trần gian luôn diễn tiến trong hoà bình trật tự, để tất cả chúng con được nhờ, và Hội Thánh được an vui thờ phượng Chúa. Chúng con cầu xin…

Bài Ðọc I: (Năm I) Hc 44, 1. 9-13

“Cha ông chúng ta là những người biết xót thương người, danh tiếng tồn tại từ đời nọ sang đời kia”.

Trích sách Huấn Ca.

Chúng ta hãy ca tụng những vĩ nhân và các tổ phụ chúng ta qua các thời đại. Có những người không ai nhớ đến nữa: Họ qua đi như không bao giờ có họ, họ sinh ra như thể không có họ sinh ra, và con cháu của họ cũng thế. Nhưng có những người nhân hậu mà việc thiện của họ không bao giờ bị lãng quên. Dòng dõi họ được hưởng hạnh phúc, và họ sẽ có con cháu nối dòng, miêu duệ họ trung thành với lời giao ước và con cái họ nhờ họ cũng được trung thành. Miêu duệ họ sẽ tồn tại đến muôn đời, và vinh quang của họ không bao giờ bị lu mờ.

Ðó là lời Chúa.

Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Pr 4, 7-13

“Anh em hãy nên những kẻ phân phát những ơn Chúa”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phêrô Tông đồ.

Anh em thân mến, ngày cùng tận của vạn vật đã gần rồi. Vậy anh em hãy khôn ngoan và tỉnh thức cầu nguyện. Tiên vàn, anh em hãy luôn luôn yêu thương nhau, vì tình thương che lấp muôn vàn tội lỗi. Anh em hãy đón tiếp khách trọ và đừng kêu ca. Tuỳ theo ơn đã lãnh nhận, mỗi người hãy phục vụ lẫn nhau như những người phân phát ân sủng muôn hình vạn trạng của Thiên Chúa. Nếu ai rao giảng, thì hãy kể đó là lời của Thiên Chúa; nếu ai phục vụ, thì hãy kể đó là do sức mạnh Thiên Chúa ban cho, ngõ hầu Thiên Chúa được tôn vinh nơi vạn vật nhờ Ðức Giêsu Kitô, Ðấng vinh hiển và uy quyền đến muôn đời. Amen.

Anh em thân mến, chớ có kinh dị, vì ngọn lửa đã bốc lên nơi anh em để thử luyện anh em, như thể một việc mới lạ xảy đến cho anh em. Nhưng được thông phần vào cuộc khổ nạn của Ðức Kitô, anh em hãy vui mừng, để khi vinh quang của Người được tỏ hiện, anh em sẽ được vui mừng hoan hỉ.

Ðó là lời Chúa.

Phúc Âm: Mc 11, 11-26

“Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của mọi dân tộc. Các ngươi hãy tin vào Thiên Chúa”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

(Khi nghe dân chúng hoan hô), Chúa Giêsu vào thành Giê-rusalem, lên đền thờ và sau khi đã đưa mắt quan sát mọi sự, và lúc trời đã xế chiều, Người ra về Bêtania cùng với nhóm mười hai. Hôm sau, khi thầy trò rời bỏ Bêtania, Người thấy đói. Và khi thấy ở đàng xa có một cây vả nhiều lá, Người đến xem coi có trái nào không. Nhưng khi lại gần, Người chỉ thấy có lá thôi, vì không phải là mùa có trái. Người phán bảo cây vả rằng: “Cho đến muôn đời sẽ không còn ai ăn trái của mi nữa”. Và các môn đệ đã nghe Người nói.

Các ngài đến Giêrusalem. Và khi vào đền thờ, Chúa liền đuổi những người mua bán ở đó. Người xô đổ bàn của những người đổi tiền và ghế của những người bán chim câu. Người không để cho ai mang đồ vật đi ngang qua đền thờ. Người dạy bảo họ: “Nào chẳng có lời chép rằng: “Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của mọi dận tộc ư? Thế mà các ngươi đã biến thành hang trộm cướp”. Ðiều đó đến tai các trưởng tế và luật sĩ, họ liền tìm cách giết Người, vì họ sợ Người, bởi tất cả dân chúng say mê giáo lý của Người. Chiều đến, Người ra khỏi thành.

Sáng hôm sau, khi đi ngang qua, các ngài trông thấy cây vả đã chết khô tận rễ. Phêrô nhớ lại và thưa Chúa rằng: “Lạy Thầy, hãy coi, cây vả Thầy nguyền rủa đã chết khô rồi”. Chúa Giêsu đáp: “Hãy tin vào Thiên Chúa. Thầy bảo thật các con, nếu ai bảo núi kia: “Hãy dời đi và gieo mình xuống biển”, mà trong lòng không hồ nghi, nhưng tin rằng điều mình nói sẽ xảy ra, thì người ấy sẽ được như ý. Vì vậy Thầy bảo các con: Tất cả những gì các con cầu xin, hãy tin rằng các con sẽ được, thì các con sẽ được điều đó. Và khi các con đang đứng cầu nguyện, nếu các con có điều gì bất thuận với ai, hãy tha thứ để Cha các con trên trời cũng tha cho các con. Nếu các con không tha thứ, thì Cha các con trên trời cũng không tha tội cho các con”.

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm

HÃY GIỮ GÌN ĐỀN THỜ CHÚA

Những lời Chúa Giê-su nói trong đoạn Tin Mừng Mc 11,11-26 thật mạnh mẽ những cũng gây khó hiểu. Chúa nguyền rủa cây vả (x.Mc 11,12-14), thanh tẩy Đền Thờ (x.Mc 11,15-19), và dạy về sức mạnh của đức tin cùng sự tha thứ (x.Mc 11,20-26). Đây không phải Chúa nóng giận nói ra, nhưng là cảnh tỉnh mang tính thời sự cho con người thời bấy giờ và cả chúng ta hôm nay nữa.

Cây vả Chúa đến xem, thấy “nhiều lá nhưng không có trái” (x.Mc 11,13). Không có trái cũng phải thôi, vì đâu phải mùa của nó mà ra trái. Ở đây, Chúa muốn ám chỉ đến cuộc đời của mỗi chúng ta có vẻ đạo đức bên ngoài mà thiếu hoa trái bên trong. Lá tượng trưng cho hình thức: nghi lễ, lời nói đẹp, danh nghĩa tôn giáo. Nhưng Thiên Chúa tìm trái: lòng công chính, yêu thương, chân thật và thương xót. Chúa Giê-su không kết án cây vả không có trái; Người kết án sự giả tạo. Đó cũng là căn bệnh tinh thần của thời nay: con người dễ xây dựng hình ảnh đạo đức trên mạng xã hội, nói nhiều về giá trị sống, nhưng đời thực lại đầy vô cảm, ích kỷ và chia rẽ.

Việc Chúa Giê-su thanh tẩy Đền Thờ còn mạnh hơn nữa. Đền Thờ lẽ ra là nơi gặp gỡ Thiên Chúa, nhưng đã bị biến thành “hang trộm cướp” (Mc 11,17). Lời ấy vẫn vang dội trong xã hội hiện đại khi tiền bạc, quyền lực và lợi ích len vào cả những nơi thiêng thánh nhất. Không chỉ Đền Thờ vật chất, mà chính tâm hồn con người cũng có thể bị biến thành “chợ”: đầy tiếng ồn của tham vọng, ghen tỵ, hưởng thụ và tính toán. Đức Giê-su muốn đòi lại sự tinh tuyền cho nơi thờ phượng, và cũng muốn thanh tẩy Đền thờ Chúa là tâm hồn mỗi người chúng ta.

Điểm kết thúc của đoạn Tin Mừng thật bất ngờ: Chúa Giê-su nói về đức tin và sự tha thứ. Nghĩa là muốn đổi mới thế giới, trước hết phải đổi mới lòng mình. Đức tin thật không phải là phép màu để đạt điều mình muốn, nhưng là sức mạnh dám tín thác vào Chúa giữa bất ổn. Và dấu chỉ rõ nhất của người có đức tin là biết tha thứ. Một tâm hồn còn nuôi hận thù thì làm sao có thể là “nhà cầu nguyện” được.

Lời Chúa hôm nay chất vấn mỗi Ki-tô hữu chúng ta: tôi đang là cây vả nhiều lá hay là cây sinh trái? Tâm hồn tôi có xứng đáng là đền thờ của Thiên Chúa hay là nơi đầy hỗn độn của cái tôi và vật chất? Chúa không đến tìm vẻ ngoài đạo đức; Nhưng Chúa tìm một trái tim thật.

Thánh Phao-lô nói: “Anh em không biết anh em là đền thờ của Thiên Chúa sao?.. Đền thờ của Thiên Chúa là thánh thiêng, anh chị em cũng vậy” (1 Cr 3,16-17). Chúng ta hãy giữ gìn đền thờ tâm hồn mỗi người chúng ta là nơi Thiên Chúa Ba Ngôi ngự trị. Amen.

Nhận xét